"Đây chính là lý do ngươi lang thang chốn yên hoa, tầm hoa vấn liễu đó sao?" Triệu Văn Hoa cười ha hả trêu chọc.
"Khụ khụ, oan uổng quá đại nhân, ta là đang thể sát dân tình đấy chứ." Hồ Tông Hiến ho khan một tiếng, mặt không đổi sắc, tim không đập mà ngụy biện.
"Ha ha, ngươi thể sát dân tình kiểu này quả thật có trách nhiệm, thể sát đến tận trong chăn của bách tính luôn rồi." Triệu Văn Hoa chỉ vào Hồ Tông Hiến, cười lớn.
"Ta đây chẳng phải là nghe lời đại nhân dạy bảo sao? Làm quan, làm người, làm việc đều phải có trách nhiệm, mà đã chịu trách nhiệm thì phải làm cho tới cùng chứ." Hồ Tông Hiến mặt dày mày dạn sờ sờ cằm, nói năng hùng hồn.




